Trung Thu

00:33 |


Tết Trung Thu
Trung Thu trăng sáng
Ánh trăng rạng ngời
Làm em xao xuyến
Đèn đỏ! Đèn xanh!
Sao mà vui thế
Ôi! ông trăng vàng
Ta yêu ông lắm
Ông nhớ ta không
Trung Thu năm trước!
Bầu trời trong xanh
Tiếng trống rộn vang
Em đón trung Thu
Trong lòng vui sướng
Năm nay trăng tỏ
Gió thổi hiu hiu
Ngoài ngõ đông vui
Đi chơi rộn rã
Ánh trăng cùng theo
Ta nhớ trăng sao
Kỷ niệm ấu thơ
Trung Thu của em
Em yêu em mến
Tác giả: Trương Phú Thiện: 04-10-2017



Những câu nói, danh ngôn cà phê

20:35 |
# Câu nói hay: "Hương thơm cà phê khuấy động, lan tỏa, tĩnh lặng như ánh Bình Minh "

#Danh ngôn 1: "Mỗi sáng thức giấc, nếu không có tách cà phê, tôi cảm thấy mình vô vị "-Napoleon

#Danh ngôn 2: "Nhiều người, không chịu được vị đắng của cà phê nên thường bỏ đường hoặc sữa cho bớt đắng. Tôi không cho đường hay sữa vào cà phê bởi tôi biết: phải nếm trải qua cay đắng mới cảm nhận được ngọt ngào đến lịm người. Cho dù vẫn tiếp tục phải uống cà phê đắng nhưng tôi vẫn không nản lòng vì dư vị ngọt ngào của nó." [Bunny]

#Danh ngôn 3: "Mỗi giọt cà phê rơi, thời gian như ngừng hẳn lại" [St]

#Danh ngôn 4: "Một tách cà phê uống vào buổi sáng mang lại sự hưng phấn tuyệt vời mà không một tách cà phê nào khác dù là buổi chiều hay buổi tối có thể tạo ra được" [Oliver Wendell Holmes, Sr. (1809 - 1894)]

#Danh ngôn 5: "Cà phê đã trở thành một món ngon dành cho tâm hồn mỗi người, người tìm đến cà phê khi có những tâm sự, trăn trở, người tìm đến cà phê như tìm một nguồn cảm hứng sáng tạo trong công việc, người tìm đến cà phê đơn giản như một cách thưởng thức cuộc sống!" [ST]
Những câu nói, danh ngôn cà phê
Những câu nói, danh ngôn cà phê

Tinh hoa cà phê Việt

00:43 |
Cà phê xuất hiện ở Việt Nam vào thời Pháp thuộc, ban đầu chỉ phục vụ số ít đối tượng như công chức Pháp, giới thượng lưu,... bởi nó hiếm và chưa quen dùng, và dần dần café được phổ biến rộng khắp từ khi Người Pháp trồng cây café ở Việt Nam cho mục tiêu khai thác xuất khẩu.

Cà phê đã trải qua biết bao thăng trầm trong chiến tranh, Từ khi du nhập rồi được Việt hóa để trở thành một thức uống không thể thiếu cho người đam mê cà phê, Ngày nay cà phê góp phần xây dựng kinh tế đất nước tạo nhiều công ăn việc làm cho người dân, và còn nhiều điều bổ ích và thú vị khác nữa.
Tinh hoa cà phê Việt
Tinh hoa cà phê Việt
Nghệ thuật chế biến cà phê Việt rất riêng và đặc sắc, thể hiện qua cách rang sao tẩm với hương vị thiên nhiên như lá dứa, trần bì….,có nhiều cách pha như pha vợt, pha phin rất tuyệt vời và sáng tạo…Cà phê rất mềm dẻo như câu tục ngữ Nhập gia tùy tục, nghĩa là mỗi một vùng miền có cách chế biến mang hương vị đặc trưng của vùng miền đó nhưng vẫn giữ được cái tinh túy của café mang hương vị Việt.

Cà Phê Phin là nét văn hóa độc đáo Việt Nam, qua ly cà phê phin mọi người có thể thưởng thức, cảm nhận, trải nghiệm không biết bao nhiêu điều thú vị, và mỗi một tách café hiện lên một phong cách sống của con người Việt hiền hòa nhân hậu, mà họ đã trải qua không biết bao thăng trầm của thời gian…

Nghệ thuật pha cà phê phin Việt nhìn thoáng qua rất đơn sơ mộc mạc, nhưng trong sự đơn sơ mộc mạc ấy chứa đựng chuỗi bí quyết cần phải bàn đến như, từ khâu chuẩn bị nước ngon, làm ấm cà phê cụ cho đến khi có một tách café thưởng thức, cái Art của cà phê phin Việt là cách đánh cà phê để có bọt vàng óng hòa nguyện cùng những viên đá bồng bềnh…. Ôi thật thú vị và tuyệt làm sao! Làm đam mê người thưởng thức.

Không gian cà phê người việt cũng không kém phần thú vị, Café việt có thể thưởng thức mọi nơi hòa mình vào mọi hình thức sinh hoạt hằng ngày của người dân, từ không gian bình dị, đến những nơi sang trọng, từ chậm rãi cho đến năng động hối hả….

Cà Phê Việt ngon, tuyệt hảo phải hội đủ 4 yếu tố : “Nhất nước, nhì Cà, tam pha, tứ phin “như đã nói trong tác phẩm Cà Phê Việt thế kỷ XXI, Văn hóa và kỷ thuật của Tác giả kỹ sư Trương Phú Thiện

Cafe vợt nét văn hóa xưa ở Sài Gòn

22:58 |
Cafe vợt hiếm hoi còn sót lại ở Sài Gòn Dân Sài Gòn sống lâu quanh khu Tân Định, cầu Kiệu xưa nay ít ai không biết xe cafe cóc trong con hẻm 330 Phan Đình Phùng, quận Phú Nhuận, vừa trờ qua cầu Kiệu một đoạn. Dân tình vốn quen miệng đặt cho nơi đây một biệt danh là cafe "âm phủ" bởi "cafe cóc mà bán không giống ai": thâu đêm suốt sáng, suốt 365 ngày quanh năm kể cả ngày Lễ, Tết và chỉ đóng cửa duy nhất mỗi năm một lần vào 10 phút giao thừa. Khách ở quán đa phần là "khách mối".

Quán cóc không tên, không biển hiệu này là tài sản gia truyền của vợ chồng ông Đặng Ngọc Côn (80 tuổi) và bà Phạm Ngọc Tuyết (75 tuổi), cặp vợ chồng được khách thân thương gọi là "ông Ba", "bà Ba". Ông Ba kể, quán cafe này là của cha ông để lại từ năm 1954, hồi những ngày Pháp còn chiếm đóng, đến nay đã hơn 60 năm.

Kế thừa nghiệp cha, ông mày mò học cách pha cafe bằng vợt vải như kiểu phổ biến lúc bấy giờ ở Sài Gòn, đến sau năm 1975 thì ông cùng vợ dọn về đây. Hiện nay, khi đã ở tuổi "thất thập cổ lai hy" ông vẫn còn cùng vợ đứng bán, dù ban đêm "ca" bán được giao lại cho anh con trai và con dâu tiếp giữ truyền thống gia đình.

Vì quán không có khái niệm giờ mở cửa hay giờ đóng cửa nên cánh cửa ngôi nhà đó luôn để mở, và là địa điểm cho những cuộc chuyện trò thâu đêm, hay những người lao động vội tìm một giấc ngủ giữa cuộc mưu sinh. Bà Ba nói: "Ông bà thường chỉ bán ban ngày, vì tuổi già sức yếu rồi". Thế nhưng, thỉnh thoảng người ta vẫn thấy bà cặm cụi bên xe cafe đến hơn 10 giờ đêm.
Bà Ba đang pha cafe cho khách.
Bên trong căn nhà nhỏ, từ tường đến trần nhà phủ lên một màu vàng đậm cũ kỹ do ám khói của nồi lửa pha cafe mấy chục năm qua. Trên tường, gia đình dành một vị trí trang trọng nhất treo những khung ảnh lồng những bài báo đã từng viết về quán, có cả chữ Việt và chữ Tây, cùng một vài tấm hình của ông Ba chụp giữ làm kỷ niệm. Một chiếc xe đẩy ở trên lỉnh kỉnh các món "đồ nghề" pha cafe, ly tách cũ kỹ, ấm trà nhôm xưa xưa. Hơi nóng toả ra từ thùng nước sôi nấu than đặt bên dưới xe đẩy và dĩ nhiên không thể thiếu những chiếc vợt - linh hồn của những ly cafe "thượng hạng" này.

Ở Sài Gòn hiện chỉ còn chưa đến năm quán cafe còn pha cafe bằng vợt kiểu này. "Vợt này do tôi tự tay may, cái hay của nó là dùng càng lâu, pha càng nhiều thì hương vị cafe được giữ trên đó cũng khiến cafe đậm đà hơn". Sau một thời gian, bà luôn phải kiểm tra xem vợt đã được giặt kỹ chưa hoặc cẩn thận thay mới những chiếc đã hư, rách.

Để có cafe ngon, ông Ba tiết lộ phải lấy cafe về từ những mối quen, đem về tự rang xay theo công thức riêng.

Ly cafe ngon chỉ từ 12 nghìn đồng đổ lại có công đoạn pha cũng khá kỳ công. Nhúng vợt vào nồi nước sôi để vệ sinh, sau đó cho bột cafe đã xay vào vợt, đổ nước sôi vào chờ cho cafe nở, sau đó nhúng thêm vài lần nữa mới bỏ sang một ca inox to. Mẻ cafe của đợt đầu được châm thêm lần nữa bằng lượt nước sôi mới, lặp lại công thức đó đến lần thứ tư để cafe bắt đầu tiết ra thứ nước màu nâu đậm và toả mùi thơm, lúc đó mới rót ra ly cho khách. Cafe được cho vào ly thuỷ tinh nhỏ xấp xấp chưa đến gang tay như kiểu uống cafe ngày xưa, và mỗi bàn luôn được cho kèm với một ấm trà. 
Khách chờ mua xếp hàng đến lượt mình.
Người trung niên đến quán đa phần đều gọi cafe đen nóng, không bỏ đường, sữa hoặc bỏ ít để uống trọn vẹn nhất mùi vị cafe. Chú Cường, người lái xe ôm ngụ ở quận 10, tâm sự: "Nhà chú ở tuốt trên sân Lan Anh mà cũng ráng tranh thủ chạy xuống đây uống cafe bà Ba vì quen biết 20 năm nay, với lại quen uống từ hồi còn trẻ, đến nay tóc bạc trắng rồi vẫn không bỏ được thói quen".

Phạm Nhân, người làm nghề tự do, nói: "Cafe theo kiểu Tây, kiểu Ý mình có uống qua nhiều. Bạn có để ý thấy khi uống cafe pha bằng vợt có nghe mùi khói phảng phất không? Mùi khói từ thùng nước sôi nấu bằng than cho loại cafe này cái vị đó, và khi rót ra nó không bị nguội như các loại cafe thông thường. Uống nóng là ngon nhất". Đến nay, Nhân uống cafe ở quán đã được sáu năm, kể từ khi mới lên Sài Gòn học đại học.

60 năm chưa nghỉ một ngày
Người dân chung quanh đã quen với việc đầu con hẻm 330 lúc nào cũng tấp nập người ra vào, ngồi tràn hết cả hai bên hẻm. Hàng ngày, có đến hàng trăm lượt khách lui tới, khách ngồi lúp xúp ban ngày cũng như quá nửa đêm.

Quán chỉ có vài chiếc bàn gỗ con cũ kỹ đặt sát cửa, còn lại là khách tự bắt ghế nhựa ngồi dựa sát vào tường, lấy thêm chiếc ghế nữa làm bàn rồi ngồi dọc từ đầu hẻm đến trước cửa quán. 9 giờ tối là thời điểm đông khách nhất, khi đầu con hẻm nhỏ nhộn nhịp, người trông xe kiêm luôn bưng bê phải chạy thoăn thoắt vừa dắt xe cho khách xong là chạy ngược vào trong bưng ấm trà.
Những bài báo viết về quán được gia đình lồng khung, treo trang trọng trong nhà.
Người ngừng xe để mua về cũng đông. Họ có khi là những công chức sau giờ làm đến mua cafe mang về, có khi là anh chạy xe thuê tấp ngang "làm ly cafe rồi đi tiếp" giữa cuộc mưu sinh. Chị Tư, công nhân một xưởng may ở quận Gò Vấp ghé ngang kêu "cho con một ly cafe đen dì Ba". Chị nói: "Như một thói quen. Tới “cữ” rồi là không bỏ được.Với lại làm một hớp cho tỉnh táo làm thêm ca khuya". Có khi khách đứng uống tại chỗ xong trả ly, bà Ba còn níu lại rót cho ly trà nóng rồi mới kêu đi tiếp.

Bà không đếm nổi một ngày bán được bao nhiêu ly. Người đàn bà tay đã ngả đồi mồi thoăn thoát chính xác từng động tác một trong công đoạn pha cafe. Khi được hỏi ông Ba đâu, bà Ba mỉm cười chỉ tay lên trên gác, ngụ ý chồng đã đi ngủ rồi. "Thường ngày tôi với chồng bán buổi sáng thôi, nhưng tối nay khách đông nên tôi xắn tay vào phụ con dâu".

Ở quán, người phụ việc không nhiều nên hầu như luôn phải tất bật làm nhiều khâu. Nhưng không phải cứ đông, chủ quán luôn tay rồi sinh ra lơ là khách. Bất kể giờ giấc nào, dù có đông cách mấy người bán vẫn vui vẻ, từ bà Ba, chị con dâu của bà, đến ông chú giữ xe kiêm bưng bê. Thấy ly trà đá của khách chỉ còn một khúc ngắn mà đã vội đi, bà Ba níu lại, trách "sao không uống hết rồi hẵng đi ", rồi một tay châm trà, tay bỏ thêm đá, lấy thêm cái bao xốp để "con bé móc trên xe đi đường uống cho dễ". Mà nào có phải tính thêm tiền, trà đá cho không mà cứ phải gói ghém "coi cho được một chút chứ", rồi cười xuề xoà.
Bà Ba vừa làm vừa hướng dẫn các công đoạn pha cafe bằng vợt.
Đứng luôn tay bên chiếc xe đẩy nóng hầm hập phát ra từ chiếc lò than, bà Ba vẫn cười tươi, mắt dán vào mỗi thứ ly tách đặt trên bàn pha chế nhưng có ai hỏi đến đâu, bà trả lời đến đấy. Có khi chỉ là người hàng xóm đi ngang qua hỏi với theo: "Cô Ba hôm nay bán được không". Chú Cường ghé tai tôi: "Nể bả lắm, người phụ nữ tháo vát. Nhiều khi tới uống cafe hoài cũng không hẳn vì cafe ngon, mà vì cái tình người ta đối đãi tốt với khách từ hồi nào tới giờ".

Đến hơn 12 giờ đêm mà hàng ghế xếp sát tường vẫn còn rôm rả tiếng nói cười. Khi "lớp" khách này về hết, thì "lớp" khách khác lại đến. Họ là những nhóm khách đặc biệt: người lao động chân tay không nhà. Không chốn về, nhiều người vẫn thường chọn quán cafe của ông bà làm nơi ngả lưng tạm bợ, lấy ly cafe làm cái cớ để nghỉ ngơi sau một ngày vất vả. Ly cafe hớp tạm trên ghế tan theo sương đêm mà có những người đã ngã say vào cơn ngủ, mặc cho đường phố vẫn ồn ào mùi của đêm Sài Gòn.

Một thời hoài niệm
Cafe vợt Sài Gòn trước 1975 vô cùng phổ biến, tuy nhiên sau này thì số lượng của chúng thu hẹp dần để nhường chỗ cho cafe hộp, cafe văn phòng hay cafe Tây Âu của giới trẻ. Cho đến khi chỉ còn vài quán mở cửa thì người Sài Gòn mới giật mình, quay trở về tìm kiếm cafe vợt để vun vén, giữ gìn nó, như sợ mất nó. Trong số những quán cafe vợt Sài Gòn người trẻ thường lui tới nhất, một là quán của ông Ba Côn, hai là một quán của người Hoa nằm ở chợ Thiếc, quận 5.

Một cậu sinh viên nói vui, người ta có thể dễ dàng gặp hình ảnh một người đàn ông dáng dấp dân làm ăn, bước xuống từ xe hơi bóng lộn đến kéo ghế ngồi chung bàn với chú xe ôm đang nhâm nhi cafe đợi khách. Khi ngồi xuống bàn, họ không phân biệt sang hèn đẳng cấp, mà chỉ có ly cafe trước mặt sẽ mở lời cho cuộc tán gẫu giữa những người không quen biết.

Khách ở quán phân chia hai dạng rõ rệt: người trung niên là khách quen hoặc người lớn tuổi ưa ngồi cafe lề đường để ôn giữ hoài niệm, và một bộ phận những người trẻ, thậm chí có phần sành điệu mê cái thú lóc cóc quán xá của thị thành. "Hình ảnh những người cao tuổi, tóc bạc, cụ già ngồi trầm ngâm uống cafe có cái gì đó hoài cổ, hay hay", bạn Khoa, một sinh viên mê thú chơi máy ảnh, phim, nói qua báo đài mà bạn được biết quán và say mê "phong cách hoài cổ ở nơi mà chỉ có thể toát ra từ phong thái của những người Sài Gòn xưa".
Giữa những xô bồ, người ta vẫn tìm cho mình một nơi đi về. Hiếm có quán xá nào mà khi bước vào, người ta toàn gặp người quen. Vì có những thói quen đã ăn sâu vào trong lề lối, nếp sống thường nhật. Cũng hiếm có một nơi có thể tìm được tiếng nói chung giữa những người lớn tuổi với những người trẻ.

Bản sắc Sài Gòn không nằm cụ thể trong một nét văn hoá nào, nhưng từng sự hiện diện nhỏ nhoi của một góc quán xưa cũ lại tạo thành một không gian Sài Gòn đậm đà bản sắc.

Huỳnh Duyên bao CAND

Văn hóa cà phê, cái nhìn của người trẻ

18:23 |
Sống theo đuổi đam mê và luôn chia sẻ cùng mọi người để có được những người bạn tâm giao. Với đam mê sưu tầm, nghiên cứu, ăn ngủ cùng sách, rồi viết lên những tâm huyết đến công chúng cho cái nhìn về cà phê sạch trong xã hội ngày nay.

Những gì anh viết xoay quanh ly cà phê với 10 năm kinh nghiệm làm việc trong ngành này đã mang đến cho độc giả những câu chuyện hết sức lý thú. Với tôi, câu chuyện văn hóa bên ly cà phê đã cuốn hút tôi thật sự và hương vị ly cà phê sạch phản phất đâu đây đầy thích thú…

Chuyện mà chúng tôi muốn nhắc đến là tác giả quyển “Cà phê Việt thế kỷ XXI Văn hóa & kỹ thuật bí quyết thành công trong kinh doanh cà phê” của Trương Phú Thiện (ảnh) do Nhà xuất bản Văn hóa - Văn nghệ TP.HCM vừa phát hành. Có dịp trao đổi cùng anh mới biết anh là một người trẻ có thói quen đọc, sưu tầm sách để thỏa mãn đam mê và cũng là cách anh phóng tầm nhìn ra thế giới bằng sách.
Văn hóa cà phê, cái nhìn của người trẻ
Văn hóa cà phê, cái nhìn của người trẻ
Viết và chia sẻ thông tin cùng bạn bè và rồi bằng 10 năm kinh nghiệm trong ngành cà phê, kỹ sư Trương Phú Thiện đã trải lòng mình bằng những câu chuyện khá bất ngờ. Bất ngờ đầu tiên đó là kinh nghiệm ở tất cả các khâu từ chọn đất gieo hạt, chăm sóc, thu hoạch để có được một ly cà phê sạch thơm ngon đầy thuyết phục cũng như lịch sử du nhập, hình thành nên cà phê Việt đầy tự hào.

Bất ngờ thứ hai là những câu chuyện văn hóa thưởng thức cà phê Việt ở mỗi vùng miền khác nhau từ Bắc, Trung và Nam, đặc biệt cách uống cà phê có từ trước của người Việt đã qua gần thế kỷ. Bất ngờ thứ ba là những câu chuyện nói không về hóa chất, chất tẩm phụ gia pha chế trong cà phê mà bấy lâu nay tưởng chừng là cà phê nhưng thực chất không phải là cà phê.

Dù chưa một lần được thưởng thức món cà phê trứng tại Hà Nội nhưng qua các miêu tả của anh, chúng tôi cũng muốn được thưởng thức chúng ngay khi có thể. Anh viết: “Cốc cà phê thơm phức được tạo ra từ cà phê, trứng, sữa nhưng lại có một sức hút lỳ lạ với bất cứ ai từng có cơ hội thưởng thức. Cà phê trứng đặc biệt phù hợp với người không chịu được cái đắng ngắt của cà phê phin, nhưng vẫn muốn thưởng thức, nhấm nháp chút chút. Vị ngọt bùi, béo béo của trứng gà và sữa sẽ đánh tan đi phần khó ưa nhất của cà phê, chỉ để lại hương thơm ngào ngạt, hấp dẫn”.

TS Sử học Hãn Nguyên Nguyễn Nhã, nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu Ẩm thực Việt Nam, Trưởng đề án Bếp Việt, Bếp của thế giới nhận xét: “Tôi rất tâm đắc về tâm nguyện của tác giả không hề giấu giếm bí quyết rang và pha chế cà phê mà còn mong phổ biến rộng rãi hầu xây dựng văn hóa cà phê Việt có những nét độc đáo riêng và càng ngày càng nâng chất lượng cà phê Việt để quảng bá khắp năm châu”.

Đó chính là mong muốn, tâm nguyện của một người trẻ cho một Việt Nam sánh vai cùng bạn bè thế giới bằng ẩm thực, văn hóa riêng của chúng ta. Trương Phú Thiện chia sẻ: “Đến một lúc nào đó, sẽ xuất hiện một đại gia cà phê Việt, thay vì như Starbuks đi từ những nước lớn - cà phê Việt tuy đi từ một nước nhỏ, song sẽ phát triển mạnh trên thị trường thế giới với doanh số cao, đóng góp vào sự cường thịnh cho Việt Nam…”.

Còn với chúng tôi, thích thú nhất vẫn là câu chuyện bên ly cà phê từ vỉa hè đến những nơi sang trọng. Trên hết, đó là cách để có một ly cà phê sạch thơm lừng cùng bạn bè. Và nghệ thuật thưởng thức cà phê ngon đúng nghĩa cần hội đủ 4 yếu tố “Nhất nước, nhì cà, tam pha, tứ phin” như tác giả trải lòng mình…
SONG ANH
http://baobinhduong.vn/van-hoa-ca-phe-cai-nhin-cua-nguoi-tre-a133969.html.

Văn hóa cà phê Hàn Quốc

04:27 |
Hàn Quốc có diện tích nhỏ nhưng dân số lên tới gần 50 triệu người và đặc biệt có rất nhiều quán cà phê, gia tăng rất nhanh trong một số năm gần đây, năm 2011 có 12,381 quán tăng 54% so với năm 2010. Ngoài ra còn có cả những cửa hiệu cà phê lớn nhất thế giới của các tập đoàn Pasccuci và Starbucks. Dân Hàn rất thích đến quán cà phê, khoảng 50% người được phỏng vấn cho biết đi quán cà phê 3-4 lần/tuần. Vào những năm 1990, giới tiêu dùng chính là sinh viên và giới trẻ nên nhiều loại hình quán cà phê tập trung quanh khu vực có trường đại học. Số lượng quán cà phê tăng nhanh vừa thể hiện sinh động sự gia tăng quy mô của ngành kinh doanh, vừa cho thấy tình yêu của người dân Hàn đối với cà phê và lòng nhiệt tình sáng tạo nên nền văn hóa cà phê của chính mình.
Văn hóa cà phê Hàn Quốc 
Ở Hàn Quốc có nhiều loại hình quán cà phê ít thấy ở những quốc gia khác. Từ “quán cà phê dịch vụ cưới” cho đến “quán cà phê bói bài”. Còn ở “quán cà phê chơi game”, người chơi trả tiền theo giờ và có thể chơi trên 50 game khác nhau cùng với bạn bè, lựa chọn các món đồ chung chi nếu thua cuộc và có thể thưởng thức cả sinh tố Kiwi. Người yêu mèo có thể tới “quán cà phê mèo con” để vuốt ve, chơi với nhiều giống mèo khác nhau trong khi vừa chát với gia đình, người yêu, vừa uống tách chè xanh pha sữa. Các chuỗi cửa hiệu của các tập đoàn phục vụ nhiều loại thức uống hỗn hợp như đậu đen pha sữa, có khu vực dành cho người hút thuốc. Còn ở các quán cà phê nhỏ quanh các trường đại học giúp giới trẻ thư giãn qua thiết kế nội thất độc đáo, đáng yêu theo chủ đề. Thực phẩm phục vụ ở quán cà phê cũng rất đa dạng. Trên thực đơn có một số loại thức uống cơ bản có cà phê như Americano, Cafe Latte, Cafe Mocha… ngoài ra còn có nhiều loại thức uống khác không có cà phê và các món ăn nhẹ.


Dựa trên dịch vụ cung ứng, có thể chia quán cà phê ở Hàn Quốc thành 4 loại hình: theo hệ thống, nhượng quyền, theo chủ đề và nhỏ xinh. Các quán cà phê theo hệ thống có một số hệ thống nào đó giúp cho người tiêu dùng có nhiều lựa chọn khác nhau về số tiền phải chi trả và cung cấp nhiều dịch vụ khác nhau có tính tiền. Ví dụ ở một số quán cà phê theo hệ thống có đề ra quy định là mỗi khách hàng phải đặt hàng ít nhất một món; thanh toán bao gồm cả dịch vụ bổ sung, như một miếng bánh phô mai, tấm chăn cho những người phụ nữ mặc váy ngắn và vô số các loại bánh mì tự phục vụ. Quán cà phê nhượng quyền cũng tương tự như các chuỗi cửa hàng của các tập đoàn nước ngoài như Starbucks. Mặc dù có những điểm giống nhau nhưng quán cà phê nhượng quyền vẫn thể hiện nét Hàn trong thực đơn, thiết kế nội thất và đối tượng khách hàng mục tiêu. Một số quán cà phê nhượng quyền có thể tương tự với phần lớn quán cà phê theo hệ thống, nhưng quán cà phênhượng quyền vẫn ít nhiều khác biệt so với quán cà phê theo hệ thống vì chúng không có hình thức chọn lựa thanh toán với các dịch vụ tương ứng. Quán cà phê theo chủ đề được thiết kế xoay quanh một chủ đề riêng. Điểm hấp dẫn của loại hình quán cà phê này là tập trung cơ bản vào một số hoạt động theo chủ đề hơn là tập trung vào bán nước uống và món ăn nhẹ. Ví dụ như quán cà phê sách truyện hài hước, quán cà phê đố ô chữ, và loại hình quán cà phê nhiều phòng, mỗi phòng đều trang bị tivi, máy tính, máy chơi game, wifi. Sau cùng là loại hình quán cà phê nhỏ xinh, là quán cà phê tư nhân, được trang trí rất nghệ thuật, tỉ mỉ, theo xu hướng lãng mạn. Các đồ vật trang trí và thực đơn thường phản ánh gu nghệ thuật của chủ nhân.

Lịch sử quán cà phê ở Hàn Quốc
Cửa hiệu cà phê xuất xứ từ thế giới Hồi giáo do cà phê dùng để thay thế cho rượu vào thế kỷ 15 và sau đó lan rộng sang nước Áo, Ý, và Anh Quốc vào những năm 1600. Khi du nhập vào châu Âu, cửa hiệu cà phê được gọi là “café”. Ngày nay ở khắp nơi trên thế giới quán cà phê (café) là nơi tập trung vào phục vụ cà phê nhưng có cả thức ăn nhẹ ở một số nền văn hóa. Kể từ khi quán cà phê đầu tiên của châu Âu mở ra tại thủ đô Vienna của Áo thì cà phê và quán cà phê gắn liền với phương Tây. Khi quán cà phê bắt đầu hành trình từ văn hóa Ả Rập vào châu Âu và Bắc Mỹ rồi sau đó đến Hàn Quốc, có lẽ không ai nghĩ rằng kết quả là sự kết hợp kỳ thú của “văn hóa phương Tây” với văn hóa Hàn Quốc ở phương Đông.

Cây cà phê không được trồng ở Hàn Quốc. Tại quốc gia này nhà vua Gojong là người đầu tiên được nếm thử cà phê. Đó là vào năm 1896 khi chị dâu của đại sứ Nga chiêu đãi nhà vua một tách cà phê. Đối với người Hàn, cà phê là thức uống kỳ lạ, họ luôn muốn khám phá các nền văn hóa hóa khác do Hàn Quốc có nền văn hóa đồng nhất. Vì cà phê đến từ phương Tây và tương tự như thảo dược của châu Á là giới nhà giàu mới có tiền sử dụng, người ta coi đó như là biểu tượng của sự Tây hóa và hiện đại hóa.

Quán cà phê đầu tiên xuất hiện ở Hàn Quốc vào năm 1902. Sau khi kết thúc sự đô hộ của Nhật (1910-1945), người Nhật xây dựng các quán trà trong đó có bán cà phê. Kiểu quán cà phê hiện đại xuất hiện năm 1927. Thoạt đầu quán cà phê mở cho gia đình hoàng tộc và những người có địa vị cao trong xã hội, sau đó được coi như nơi hội họp của các chính trị gia, nơi tụ tập của văn nghệ sỹ, nơi gặp gỡ của doanh nhân. Quán cà phê rất kích thích dân Hàn vì họ được thưởng thức cà phê trong không khí của quán cà phê, ăn bánh bằng nĩa và uống cà phê trong tách trà thay vì dùng đũa để ăn kim chi và uống món súp truyền thống của Hàn Quốc bằng một cái bát lớn.


Vào giữa thế kỷ 20, quán cà phê tiếp tục tồn tại làm nơi gặp gỡ hơn là nơi người ta đến để uống cà phê, tuy nhiên đó là thời không dành cho công dân bình thường thưởng thức cà phê do giá quá cao. Vì quán cà phê là nơi tranh luận về chính trị, kinh tế, văn hóa, giáo dục, nghệ thuật, tôn giáo của những người có nghề nghiệp khác nên chính phủ Hàn Quốc hạn chế chặt chẽ cá nhân đến quán cà phê. Như vậy vào những năm 1950 quán cà phê ở Hàn Quốc rất giống với quán cà phê ở Paris vào cuối thế kỷ 17 khi “công an theo dõi chặt quán cà phê” do quán cà phê có chức năng như một định chế xã hội.


Trong những năm 1960 giá trị của cà phê lên rất cao vì cà phê bị cấm bán ở quán cà phê cùng với phong trào sử dụng sản phẩm nội địa của nhà độc tài là tổng thống Park cầm quyền sau cuộc đảo chính quân sự ngày 16/5/1961. Tuy nhiên trong những năm 1960 quán cà phê nói chung trở nên rộng mở nhiều hơn cho công dân tầng lớp trung lưu. Mặc dù quán cà phê vẫn dành cho người trưởng thành, nhưng cũng dần trở thành nơi hẹn hò phổ biến cho giới trẻ.


Quán cà phê theo chủ đề đầu tiên có lẽ là quán cà phê nhạc mở vào những năm 1970. Kiểu quán này có DJ nhận yêu cầu bài hát của khách hàng rồi chơi nhạc ghi âm sẵn. Quán tạo nên cảm giác tự do đối với sinh viên là những người không thể bộc lộ ý kiến chính trị một cách công khai vào những năm 1970.


Khi giữa các quán cà phê gia tăng cạnh tranh vào những năm 1980, họ đã tự trang trí gây sự khác biệt như đèn màu tím, thác nước trong nhà, để có thể tồn tại trên thị trường ngày càng quá đông đúc. Vào thời kỳ này, quán cà phê trải qua những biến đổi to lớn về không gian quán và thực đơn. Ví dụ, những quán cà phê mờ tối có vật ngăn tầm nhìn người khác chuyển đổi thành quán có nhiều ánh sáng và không khí ấm cúng hơn. Quán cà phê kiểu mới bắt đầu tập trung vào bán các loại cà phê thay vì bán trà và soda như truyền thống cũ.


Vào những năm 1990 người ta nghĩ rằng tiêu dùng cũng cần có phong cảnh riêng nên ưa chuộng những quán cà phê thiết kế nội thất gọn gàng, trật tự và chuyên bán cà phê. Lịch sử văn hóa cà phê Hàn Quốc có sự chuyển dịch lớn vào năm 1999 khi Starbucks xây dựng cửa hiệu cà phê nhượng quyền thương hiệu đầu tiên ở Seoul. Starbucks du nhập vào Hàn Quốc văn hóa mới, đó là văn hóa tự lấy mang đi, tự phục vụ không có những cô chạy bàn xinh đẹp và ngồi lại một mình ở quán cà phê đọc sách hoặc làm bài tập. Kể từ đó có nhiều cửa hiệu cà phê nhượng quyền gia nhập thị trường, đa dạng hơn về cà phê và không gian quán, đồng thời cũng xuất hiện nhiều quán cà phê nhượng quyền của địa phương cũng như quán nhỏ do tư nhân sở hữu. 

Các đặc trưng chung của văn hóa cà phê Hàn Quốc
Trước hết người tiêu dùng chính của văn hóa cà phê Hàn Quốc là phụ nữ ở độ tuổi 20 - 30. Đàn ông Hàn Quốc không tham gia văn hóa uống cà phê với nhau vì họ thường nói về rượu và thường trò chuyện khi chơi thể thao. Mặt khác phụ nữ bị lôi cuốn bởi trang trí nội thất xinh xắn ở quán cà phê. Các quán cà phê nhượng quyền thương hiệu ở khu dân cư thường là nơi lui tới của phụ nữ trung niên với những cuộc gặp gỡ bất chợt, còn ở trung tâm thành phố lớn là nơi thường xuyên lui tới của thanh niên trẻ. Dù sao thì phụ nữ trẻ cũng chiếm số đông ở tất cả các loại hình quán cà phê, đặc biệt là các quán cà phê theo chủ đề hoặc quán cà phê nhỏ xinh. Trang trí đẹp và thức uống lạ ở các quán cà phê Hàn Quốc phản ánh những sở thích của nữ giới, kể cả sở thích hay buôn chuyện hoặc ăn vặt những món ăn nhẹ, thích uống cà phê đều được coi như những sở thích của phụ nữ.

Quán cà phê Hàn Quốc còn có những thứ khác ngoài cà phê. Một trong những thứ đó là thức uống không có cà phê và đồ ăn nhẹ. Ngoại trừ các quán cà phê theo chủ đề là nơi khách hàng chú trọng vào các hoạt động theo chủ đề hơn là thực phẩm, phần lớn quán cà phê quảng cáo mạnh về thực đơn độc đáo của mình, coi đó là cách tạo sự khác biệt trên thị trường quán cà phê đã bão hòa ở Hàn Quốc.

Dù là loại hình quán cà phê nào, tất cả quán cà phê ở Hàn Quốc đều đầu tư vào trang trí. Tạo một môi trường lịch sự, tươm tất, tao nhã là yếu tố quyết định thành công vì môi trường không gian quán đóng vai trò quan trọng đối với thưởng thức cà phê của người tiêu dùng nói chung. Một số quán cà phê nhượng quyền vào Hàn Quốc không nắm bắt đặc trưng này, chỉ đưa vào văn hóa “lấy mang đi” (take out) nên cuối cùng bị thất bại.

Người Hàn coi quán cà phê là nơi “mang tính xã hội”. Người ta đến quán cà phê để tương tác với người khác. Ở Mỹ, nhiều người đến quán cà phê một mình và có thể sử dụng laptop hoặc điện thoại di động ngay cả khi họ đi cùng với một ai đó. Tuy nhiên ở Hàn Quốc thấy ai ngồi một mình ở quán cà phê là một chuyện lạ. Đa số người Hàn sử dụng quán cà phê để giao lưu xã hội với bạn bè hoặc tiến hành các hoạt động ở quán cà phê với bạn bè. Rất ít người đến quán cà phê một mình, chỉ có ở các quán cà phê nhượng quyền và một số quán cà phê chủ đề, như quán cà phê nghiên cứu, quán cà phê sách hài, nơi đó có những hoạt động có thể thực hiện một mình.

Các yếu tố góp phần vào sự đa dạng của văn hóa cà phê Hàn Quốc
Như trên cho thấy, cách tiếp thị theo thị trường ngách của các quán cà phê Hàn Quốc làm cho người Hàn cảm thấy được thư giãn và hài lòng. Vì đã có quá nhiều quán cà phê ở Hàn Quốc, giờ đây khó nhảy vào thị trường để mở quán cà phê mới. Nhưng mặt khác thị trường cà phê cũng có vẻ như không có giới hạn nếu biết tạo ra sự khác biệt so với các quán cà phê hiện có. Mặc dù lịch sử văn hóa cà phê Hàn Quốc khởi đầu từ sự du nhập cà phê vào Hàn quốc cùng với sự tò mò, hiếu kỳ và tình yêu mạnh mẽ của người Hàn đối với thực phẩm từ nước ngoài, cho nên sự đa dạng của văn hóa cà phê hiện nay mang một số khía cạnh thuộc về văn hóa và nhờ đó làm cho nó phát triển. Có thể nêu các yếu tố góp phần vào sự đa dạng như quá trình hiện đại hóa nhanh, mật độ dân số cao, sự nhạy cảm với các xu hướng, văn hóa lứa đôi, sự nhấn mạnh tính thư giãn giải trí, và những quan niệm thuộc văn hóa – như chủ nghĩa tập thể hoặc đạo Khổng.

Quán cà phê Hàn có ý nghĩa gì đối với người Hàn?

Các chức năng của quán cà phê
Để hiểu được ý nghĩa của quán cà phê đối với người Hàn, cần phải hiểu họ sử dụng quán cà phê như thế nào. Đối với người Hàn, mỗi quán cà phê là một tập hợp của 4 nơi chốn, chúng có thể có những tương đồng cũng như khác biệt với quán cà phê. Trước hết, quán cà phê như là một nơi trú ngụ. Mặc dù thực phẩm ở quán cà phê có giá đắt hơn nhiều so với ở nhà, nhưng chức năng của quán cà phê giống như là nhà ở vì nhiều người khi chờ đợi bạn đến thì vào chờ ở một quán cà phê nào đó. Quán cà phê “không xua đuổi” dù có ngồi lâu đến chừng nào đi nữa vì thanh toán tiền của khách hàng bao gồm không chỉ thực phẩm mà đã thanh toán cả khoảng không gian và thời gian ở trong quán cà phê. Đặc trưng tương tự như nhà mình, như nơi trú ngụ, khó tìm thấy ở nhà hàng là nơi người chủ luôn muốn khách hàng sớm rời khỏi khi ăn uống xong để nhà hàng đón khách mới.

Quán cà phê đôi khi có thể như nhà hàng vì có rất nhiều loại thức uống và đồ ăn nhẹ. Một số quán cà phê còn phục vụ bữa ăn trưa và buổi tối đầy đủ. Tuy nhiên sự khác biệt chính giữa nhà hàng và quán cà phê ở Hàn Quốc là có nhiều dạng nhà hàng khác nhau. Ví dụ: Nhà hàng chính thống hoặc chuỗi bán đồ ăn nhanh, thường cho biết tầng lớp trong xã hội hoặc đẳng cấp của một dịp tiếp đãi, trong khi đó mọi người có thể vào quán cà phê mà không lo lắng về thân phận xã hội.

Tên gọi quán cà phê (cafés) và cửa hiệu cà phê (coffee shop) có thể dùng hoán đổi cho nhau do cả hai nơi đều có phục vụ cà phê, đồ ăn nhẹ và không gian cho cá nhân. Tuy nhiên nếu có khác biệt nào đó đối với cửa hiệu cà phê đó là quán cà phê không chỉ phục vụ nhiều loại thực phẩm hơn mà còn bảo đảm thỏa mãn nhiều giác quan cùng một lúc.

Sau cùng, trong một chừng mực nào đó thì quán cà phê có thể được coi như nơi vui chơi giải trí. Ngày nay, quán cà phê theo chủ đề có thể cung cấp các dịch vụ trước đây không có như karaoke, điểm thu hút khách du lịch, mái che có kiến trúc đẹp và những trung tâm giải trí. Nhưng các quán cà phê Hàn Quốc còn có những điểm khác biệt nữa như bên cạnh các hoạt động vui chơi giải trí còn có không gian cho nghỉ ngơi thuận tiện.

Như vậy, các quán cà phê ở Hàn Quốc có rất nhiều chức năng. Lý do các quán cà phê ở Hàn Quốc có rất nhiều chức năng không phải do Hàn Quốc thiếu chỗ trú ngụ hoặc nhà hàng mà đó là do quán cà phê ở Hàn Quốc tồn tại như là “khoảng không gian” được “tạo ra và tiêu thụ” mang tính xã hội dựa trên các đặc trưng văn hóa và nhu cầu của người Hàn.

Các ý nghĩa quán cà phê Hàn Quốc mang lại cho người Hàn
Trước hết, đối với người Hàn quán cà phê có ý nghĩa là sự dễ chịu. Mệt mỏi với dòng xoáy không ngừng của công việc và nghĩa vụ, người Hàn tìm kiếm sự nghỉ ngơi khi có thể. Với họ, quán cà phê là nơi tốt nhất vì yên tĩnh và bầu không khí tự nhiên dễ chịu giúp cho những tâm hồn mệt mỏi được xả stress. Đối với hầu hết mọi người, quán cà phê như đón người ta vào một thế giới nhỏ, đẹp tách biệt với những đường phố đông đúc và bàn giấy đầy giấy tờ. Quán cà phê phục vụ chỗ ngồi tiện nghi dễ chịu cùng với các loại nước uống ngon đầy hương vị khiến cho người ta có thể hồi phục trước khi trở về với cuộc sống hằng ngày bằng cách thưởng thức một vài phút xa hoa khi ở quán cà phê.

Theo một cách nào đó, quán cà phê giống như nơi để tự suy ngẫm, là nơi để giữ cho tâm trí yên tĩnh. Do đó nhiều người tìm sự dễ chịu bằng cách đến quán cà phê một mình hoặc với người khác, và dành thời gian cho sự vô tư, không âu lo.

Thứ hai, đối với người Hàn quán cà phê có nghĩa là sự tự do. Khi nghĩ đến sự dễ chịu thì có thể nghĩ tới một nơi khác đó là nhà mình. Mặc dù quán cà phê và nhà đều mang lại môi trường ấm cúng, bao dung chào đón, nhưng quán cà phê có thể mang lại cho người ta sự riêng tư mà ở nhà không thể có.

Quan trọng hơn cả, quán cà phê là nơi người Hàn lấp đầy hạnh phúc. “Làm tươi mới cảm giác” là câu người Hàn thường dùng khi họ hy vọng thay đổi hoàn toàn trạng thái, bằng cách đi mua sắm hoặc thay đổi kiểu tóc. Nếm thức ăn nhẹ ngon lành và xem qua thực đơn ở một quán cà phê đẹp có thể làm cho người Hàn cảm thấy vui. Trang trí xinh đẹp làm mắt tươi vui trở lại, âm nhạc yên tĩnh làm mới lại đôi tai. Tùy thuộc vào việc chọn quán cà phê, họ có thể có một chuyến đi ảo mà như thực đến Châu Âu hoặc Hello Kitty. Bên cạnh làm tươi mới cảm giác, đối với con người sống trong thế giới bận rộn với hầu hết sự truyền đạt đều được thực hiện trên điện thoại di động, thì việc ngồi cùng bạn bè và đồng nghiệp để nói chuyện trực tiếp với nhau cũng là một dịp đáng quý. Ở đó phần nhiều người ta nói với nhau về cuộc sống, tình yêu, trường lớp hoặc công việc. Biết rằng phải trả tiền cho những món ăn nhẹ và thức uống để gặp nhau trao đổi những vấn đề bình thường, nhưng người Hàn vẫn rất thích thú với việc tán gẫu với những người thân quen vì không có gì quan trọng hơn là giữ cầu nối quan hệ tốt với người khác trong một xã hội dựa trên các mối quan hệ này.

Kết luận
Văn hóa cà phê Hàn Quốc là một sản phẩm của giao thoa văn hóa. Trong chừng mực nào đó, đây là kết quả của toàn cầu hóa bởi vì văn hóa cà phê đến từ bên ngoài Hàn Quốc. Nhưng dù sao văn hóa cà phê Hàn Quốc không cho thấy toàn cầu hóa đồng nghĩa với đồng nhất hóa. Nói cách khác, mặc dù Hàn Quốc chấp nhận văn hóa cà phê Tây phương nhưng người Hàn không tiêu thụ văn hóa cà phê nguyên bản mà đã thay đổi văn hóa cà phê thành một dạng khác dựa trên gu của người Hàn. Do đó quán cà phê Hàn Quốc là một ví dụ của giao thoa văn hóa, thậm chí vượt quá khuôn khổ của sự thâm nhập nhau giữa toàn cầu và địa phương. Theo George Ritze, những nền văn hóa giao thoa nổi bật đều không làm giảm đi văn hóa địa phương hoặc văn hóa toàn cầu. Văn hóa cà phê của Hàn Quốc là một dạng văn hóa giao thoa hơn là thâm nhập nhau vì Hàn Quốc không sử dụng quán cà phê Tây phương để thay đổi chúng một chút ít mà người Hàn đã thực sự tạo ra một thứ văn hóa hoàn toàn mới. 

Nguồn - Cà Phê Thế Giới

Khi cà phê được “soi chiếu" bằng lăng kính văn hóa Việt

22:23 |

Khi cà phê được “soi chiếu" bằng lăng kính văn hóa Việt
“Nhiều người hỏi tôi, cà phê là thức uống ngoại lai lấy đâu gọi là văn hóa cà phê Việt? Nghe câu này, tôi thấy xót xa trong lòng…”

Đúng là xót xa. Cái thứ xót xa đắng ngắt chứ không phải là đắng trước, ngọt sau dìu dịu như một ly trà thơm đầy vị. Cũng không phải cái vị đắng, ngọt, ngậy của một ly cà phê sữa tan êm trong lòng một “ô – sin” cà phê thứ thiệt…

Cũng chính vì cái đắng ngắt, xót xa ấy, Trương Phú Thiện, “một kẻ lọc lõi” cà phê với 12 năm làm việc, nghiên cứu quản trị sản xuất và tác nghiệp trong đó có 9 năm nghiên cứu quản lý sản xuất chế biến cà phê rang xay, thu mua cà phê nhân đã cất công tìm hiểu cái vốn văn hóa cà phê ở cả 3 miền Bắc – Trung – Nam để nhận ra sự khác nhau đến không ngờ.

Nếu như cách thưởng thức cà phê của người Hà Nội thật tinh tế và độc đáo thì cái “tinh tế” của cà phê miền Trung lại là “không gian thưởng thức cà phê giản dị và mộc mạc, chậm rãi nhưng sâu lắng trong phong cảnh kiến trúc miền Trung”. Và tất nhiên, theo chuyên gia cà phê Trương Phú Thiện thì “cà phê Nam Bộ ẩn chứa tình yêu thiên nhiên, tự tại, hòa đồng, linh hoạt và thiết thực trong cách thưởng thức mà cà phê Sài Gòn là một đặc trưng”.

Xuất thân là một kỹ sư, một quản lý sản xuất cà phê, cho nên cũng rất dễ hiểu tại sao tác giả viết một mạch những yếu tố “định lượng” chứ không phải “định tính” để chỉ ra sự khác nhau giữa cái sở thích vị uống giữa cà phê ba miền – thứ mà chỉ người sành cà phê mới nhận ra. “Cà phê Nam Bộ hơi ngọt, cà phê Hà Nội thích rang đậm và nhạt hơn, cà phê miền Trung cũng có chút đậm nhưng là sự giao thoa giữa hai miền Nam Bắc”.

Nhưng cái hay của cuốn sách “Cà phê Việt thế kỷ XXI - Văn hóa và kỹ thuật” (NXB Văn hóa- Văn nghệ, Công ty Văn hóa Phương Nam phát hành ) lại chính là vế sau. Tác giả bàn đến văn hóa cà phê ở nửa đầu cuốn sách như là một cái tiền đề để viết cái “kỹ thuật” phía sau cho tròn trịa hơn.


Tác giả Trương Phú Thiện, đưa ra các góc nhìn văn hóa và kỹ thuật trong cuốn sách của mình. 
Đối với tác giả, văn hóa cà phê Việt có được ít nhất nó là một phần trong văn hóa ẩm thực Việt, mà yếu tố chính là thưởng thức. Vậy thì để có được một ly cà phê thơm ngon, đúng khẩu vị (cho mình hoặc cho khách) nó cũng như một bí kíp và rất riêng. Đó lại là yếu tố kỹ thuật. 

Nhưng làm sao để cái “bí kíp” ấy đến được với mọi người thì người viết sách đã làm đủ cả như là một cái quy trình hoàn thiện “chế biến từ cà phê nhân cho đến khi có một ly cà phê đậm đà bản sắc”. Và câu chuyện của chúng ta, nếu là người nghiện cà phê thì cuốn sách đó trở thành cẩm nang “thuộc làu và dễ nhớ”.

Sau những yếu tố văn hóa và kỹ thuật ấy, chuyên gia cà phê Trương Phú Thiện đã đúc kết ra một loạt những kinh nghiệm cho các bạn trẻ khởi nghiệp ở phần cuối cuốn sách: “Các hình thức quán cà phê và yếu tố thành công”.

Từ cà phê rong thời Pháp thuộc đến cà phê xe đẩy thời hiện đại; từ cà phê đại gia, cà phê của các thương hiệu lớn đến cà phê bình dân; từ cà phê sách đến cà phê sân vườn; thậm chí đến cà phê kiểu “là lạ và độc đáo” như cà phê “vợt”… được tác giả đưa ra những kỹ năng cơ bản để bạn trẻ có thể thành công.

Thế nhưng, cái gương chiếu kinh doanh ấy, nếu muốn thành công, theo tác giả vẫn đưa ra cái mấu chốt: “Một tách cà phê tuy đơn giản, nhưng có nhiều cách bán khác nhau, nên cách pha chế, phục vụ cũng khác nhau”. Cái khác nhau ở đây, theo tác giả, nó chính là cái “chất” để tạo nên thương hiệu cà phê cho riêng của quán mình theo một “phong cách cà phê có văn hóa”.
Bìa cuốn sách "Cà phê Việt thế kỷ XXI - Văn hóa và Kỹ thuật".
TS Nguyễn Nhã (TS Sử học, Nguyên viện trưởng viện nghiên cứu ẩm thực Việt Nam), khi đọc cuốn sách đã chia sẻ rằng: “Tôi rất tâm đắc về tâm nguyện của tác giả không hề giấu giếm bí quyết rang và pha chế cà phê mà còn mong muốn phổ biến rộng rãi hầu xây dựng văn hóa cà phê Việt có những nét độc đáo riêng và càng ngày càng nâng chất lượng cà phê Việt để quảng bá khắp năm châu”.

Bởi theo TS Nguyễn Nhã, cái cách mà Thiện làm và phổ biến trong cuốn sách “Tác giả đã say mê xây dựng văn hóa ngay từ sản phẩm cà phê Việt. Dĩ nhiên ngành Giáo dục và Văn hóa phải vào cuộc cùng nhau xây dựng niềm tự hào văn hóa Việt, trong đó có văn hóa cà phê Việt để xây dựng đất nước cường thịnh”.

Ở góc nhìn người đọc, độc giả Phạm Thụy Liên, nguyên Phó Giám đốc Sở Thương mại và Du lịch tỉnh sông Bé cho rằng: Cái thành công của cuốn sách là đã nêu lên và phân tích, xác lập được cà phê nó đã trở thành nét riêng biệt của Việt Nam mà không nước nào trên thế giới có cách uống cà phê như ta. Và đây cũng còn một khía cạnh khác, khía cạnh kinh tế mà ta cần lưu ý.

“Tôi nghĩ nếu ai tâm huyết, khi đọc qua cuốn sách này và cộng thêm sự sáng tạo tìm tòi và lòng yêu nghề thực sự thì có thể gầy dựng được sự nghiệp trong lĩnh vực này chắc chắn sẽ thành công”- bạn đọc Phạm Thụy Liên khẳng định.

Còn với tôi, người viết bài này, cuốn sách của tác giả Trương Phú Thiện ngoài giá trị văn hóa và kinh tế, giá trị mĩ học của cuốn sách cũng đáng để chúng ta cất công tìm đọc. Bởi cái đẹp vốn có ở mọi góc nhìn kể cả góc nhìn từ... những giọt cà phê.


Đình Tú-Nguyễn Quỳnh
http://tintuc.vn/giai-tri/khi-ca-phe-duoc-soi-chieu-bang-lang-kinh-van-hoa-viet-86470

Chuyên gia cà phê

Được tạo bởi Blogger.